Search
Tuesday 23 January 2018
  • :
  • :

Văn hóa Hàn Quốc – Văn học và Hội họa

Văn học

Văn học Hàn Quốc thường được phân chia theo trình tự thời gian thành các thời kỳ cổ điển và hiện đại. Văn học cổ điển Hàn Quốc phát triển trên cơ sở tín ngưỡng dân gian truyền thống. Nó cũng chịu ảnh hưởng của Đạo giáo, Nho giáo và Phật giáo. Trong số này thì ảnh hưởng của Phật giáo là lớn nhất, tiếp theo là Nho giáo ở thời Joseon.

Mặt khác, văn học hiện đại Hàn Quốc lại phát triển khi tiếp xúc với nền văn hóa phương Tây, theo đà quá trình hiện đại hóa. Không chỉ có tư tưởng Thiên Chúa giáo mà còn vô số các xu hướng nghệ thuật khác nhau và các ảnh hưởng được du nhập từ phương Tây vào Hàn Quốc. Khi “Nền Giáo dục mới” và “Phong trào Ngôn ngữ và Văn học Dân tộc” phát triển thì hệ thống chữ Hán – vốn từ xưa đại diện cho nền văn hóa của giai cấp thống trị – đã mất đi chức năng văn hoá-xã hội mà nó vốn có trước đó.

Thơ ca hyangga của thời Silla báo hiệu sự bắt đầu của một hình thức thơ ca độc đáo trong văn học Hàn Quốc. Hyangga được ghi lại bằng ký tự hyangchal, trong đó tiếng Hàn được viết ra bằng cách sử dụng “âm” (eum) và “nghĩa” (hun) của Hán tự. Mười bốn bài thơ theo phong cách hyangga từ thời Silla đã được bảo tồn trong Samgungnyusa (Kỷ vật về thời Tam quốc).

Văn học của thời Goryeo được đánh dấu bằng việc sử dụng ngày càng tăng các chữ Hán, sự biến mất của hyangga, và sự xuất hiện của Goryeogayo (các bài hát Goryeo) vốn vẫn được lưu truyền với tư cách văn học truyền khẩu cho tới thời Jeseon.

Việc sáng tạo ra Hangeul trong giai đoạn đầu thời Joseon là bước ngoặt trong lịch sử văn học Hàn Quốc. Akjang (bản nhạc) được viết bằng chữ Hàn, chẳng hạn như Yongbieocheonga (Các bài hát của Rồng bay lên trời).

Sijo (cung bậc hiện đại) là đại diện cho thơ ca thời Joseon. Hình thức thơ ca của nó được hình thành từ cuối thời Goryeo, song phát triển nhanh ở một mức độ cao dưới hệ tư tưởng chủ đạo mới thời Joseon – đó là Tân Nho giáo của Triều đại nhà Tống bên Trung Hoa. Một hình thức thơ ca khác của thời Joseon là gasa – đúng là loại thơ có vần, song nội dung không chỉ hạn chế ở sự thể hiện tình cảm cá nhân mà còn thường bao gồm các lời khuyên răn về đạo đức.

Honggildongjeon Honggildongjeon (Câu chuyện về Hong Gil-dong, tiểu thuyết đầu tiên xuất bản bằng hệ chữ Hangeul) là một tác phẩm đả kích xã hội nhằm trực diện vào những bất công ở Joseon như tệ phân biệt đối xử với con ngoài giá thú và những phân biệt dựa trên của cải.

Honggildongjeon
Honggildongjeon (Câu chuyện về Hong Gil-dong, tiểu thuyết đầu tiên xuất bản bằng hệ chữ Hangeul) là một tác phẩm đả kích xã hội nhằm trực diện vào những bất công ở Joseon như tệ phân biệt đối xử với con ngoài giá thú và những phân biệt dựa trên của cải.

Tiểu thuyết hư cấu cổ điển đầu tiên của Hàn Quốc gồm Geumosinhwa (Các câu chuyện Geumo) của Kim Si-seup được viết bằng chữ Hán và Honggildongjeon (Các câu chuyện Hong Gil-dong) của Heo Gyun được viết bằng chữ Hangeul. Cùng với thời gian, Hangeul được sử dụng rộng rãi trong xã hội Hàn Quốc, dẫn tới sự phát triển và trưởng thành của tiếng Hàn và công tác nghiên cứu văn học Hàn. Văn học hiện đại của Hàn Quốc hình thành trên cơ sở xã hội phong kiến đang sụp đổ của thời Joseon, và sự thâm nhập của những tư tưởng mới đến từ phương Tây. Với tư cách là hình thức của văn học Hàn Quốc hiện đại, changga (kiểu hát mới) và sinchesi (thơ mới) được hoan nghênh như là các hình thức thơ ca mới.

Hội họa

Mặc dù các họa sỹ Hàn Quốc thể hiện một trình độ nhất định về các kỹ năng tích lũy từ thời Tam quốc, nhưng hầu hết các bức họa bị thất lạc vì chúng được sáng tác trên giấy. Kết quả là người ta chỉ có thể đánh giá một số lượng có hạn các bức họa từ thời kỳ này, chẳng hạn như tranh tường tại các lăng mộ. Ngoài các bức tranh tường Goguryeo, các tấm lợp có phong cảnh của Baekje và Bức họa ngựa bay của Silla kết hợp lại để minh chứng cho các đặc tính và chất lượng của hội họa ở thời Tam quốc. Các tác phẩm này có nét vẽ mạnh mẽ, phóng khoáng, bố cục thì chặt chẽ – đây là đặc điểm riêng của thời kỳ này.

Tới nay chỉ một số ít các bức họa của thời Silla Thống nhất còn tồn tại. Tuy nhiên, các bức minh họa cho lời giảng kinh Hoa Nghiêm là xác chứng cho sự tinh tế của hội họa thời kỳ đó. Đường nét cực kỳ đẹp đẽ và sống động là đặc trưng của các minh họa này.

Cả các bức họa trang trí và Phật giáo đều đạt tới đỉnh cao ở Triều đại Goryeo. Trong thời này, rất nhiều các bức họa đã ra lò. Tác phẩm còn lại từ thời này chủ yếu là tranh về Phật giáo của thế kỷ 13-14. Đặc điểm chính của những hình vẽ đó là: dáng điệu tao nhã, nếp gấp trang phục mảnh và tinh tế, sắc màu thanh thoát, biểu thị sự thịnh vượng của Phật giáo trong thời kỳ này.

Hội họa Hàn Quốc trong thời Joseon có bước tiến bộ lớn. Các họa sỹ chuyên nghiệp và tao nhân mặc khách đóng vai trò chủ đạo trong sự phát triển của nền hội họa. Đặc biệt, tăng trưởng kinh tế, ổn định về chính trị và phát triển về tư tưởng trong thế kỷ 18 trở thành chất xúc tác cho sự lên ngôi của các phong cách hội họa độc đáo Hàn Quốc. Khuynh hướng này có thể thấy trong tranh phong cảnh miêu tả cảnh thực của Hàn Quốc và loại tranh tả thực với các chủ đề về thế giới trần tục. Jeong Seon (1676-1758) và Kim Hong-do (1745-1816) được coi là hai họa sư hàng đầu của thời kỳ này. Trên cơ sở các bức họa thuộc trường phái Nam Trung Hoa, Jeong Seon say sưa vẽ phong cảnh đẹp từ các ngọn núi của Hàn Quốc, tạo nên phong cách riêng cho Hàn Quốc. Ông đã có ảnh hưởng sâu sắc nhất, so với các nghệ sĩ bất kỳ nào, đối với sự phát triển thị hiếu của giới tao nhân mặc khách thời của ông và điều này vẫn còn tiếp tục cho tới ngày nay. Một kiệt tác của ông là bức “Toàn cảnh các ngọn núi Geumgang.”

. Geumgangsan-do - Bức tranh toàn cảnh dãy núi Geumgang Mountains do họa sư Jeong Seon vẽ từ Triều đại Joseon

 Geumgangsan-do – Bức tranh toàn cảnh dãy núi Geumgang Mountains do họa sư Jeong Seon vẽ từ Triều đại Joseon

 

Đồng thời, các bức họa của Kim Hong-do là vô cùng có giá trị ở chỗ, ông nắm bắt được đời sống trần tục của người nông dân, thợ thủ công và thương nhân. Sự miêu tả của ông nổi bật với nét chính xác song lại chứa đựng tính hài hước. Trong những năm cuối của thời Joseon, các phong cách hội họa khác cũng được mở rộng. Các họa sỹ không chuyên xuất hiện, tích cực làm ra tranh dân gian để đáp ứng nhu cầu của người dân bình thường. Loại tranh dân gian như vậy sử dụng một cách phóng túng màu sắc sinh động và các mẫu thiết kế được đơn giản hóa và cách điệu hóa táo bạo.

Tiếp theo sự thôn tính bằng vũ lực của Nhật Bản đối với Hàn Quốc vào năm 1910, phong cách hội họa truyền thống Hàn Quốc cũng dần dần bị lu mờ bởi lối vẽ tranh sơn dầu của phương Tây được đưa vào trong giai đoạn đó và sau đấy trở nên phổ biến. Sau khi Hàn Quốc được giải phóng khỏi sự thống trị của Nhật vào năm 1945, các phong cách hội họa Hàn Quốc được hồi sinh nhờ một số nghệ sỹ nổi bật. Đồng thời, nhiều nghệ sỹ Hàn Quốc được đào tạo tại châu Âu và Hoa Kỳ giúp đất nước quê hương họ tiến kịp với các khuynh hướng đương đại của thế giới bên ngoài.

Trong những năm 1950, tổ chức do Chính phủ điều hành gọi là Cơ quan Triển lãm Quốc gia đã đóng vai trò đầu tầu trong sự tiến bộ của nghệ thuật Hàn Quốc. Cơ quan Triển lãm Quốc gia có một không khí khá là chính thống và kinh viện, luôn có xu hướng lựa chọn các tác phẩm thuộc trường phái hiện thực. Các nghệ sỹ trẻ luôn theo đuổi tính sáng tạo trong tác phẩm, do đó họ tìm kiếm một thứ nghệ thuật hòa hợp với thời đại mới. Từ cuối những năm 1960, hội họa Hàn Quốc hiện đại bắt đầu chuyển hướng tới sự trừu tượng về hình khối. Các nghệ sỹ khác thì lại quan tâm sâu sắc tới các đề tài chuyển tải sự thống nhất vốn có giữa con người và thiên nhiên.

Hội họa Hàn Quốc của những năm 80 chủ yếu là phản ứng đối với trào lưu hiện đại hóa của những năm 1970. Trong thời kỳ này, các nghệ sỹ thực sự cảm thấy rằng nghệ thuật cần truyền tải một thông điệp nhằm giải quyết các vấn đề xã hội hiện tại. Kể từ đó, đã có một sự quan tâm tới các vấn đề của hiện đại hóa và hậu hiện đại hóa.

“Bản đồ nước Mỹ” của nghệ sĩ video nổi tiếng Paik Nam-june trưng bày tại Smithsonian, Washington, D.C.

“Bản đồ nước Mỹ” của nghệ sĩ video nổi tiếng Paik Nam-june trưng bày tại Smithsonian, Washington, D.C.

Năm 1995, Triển lãm Nghệ thuật Quốc tế Gwangju được tổ chức (hai năm một lần). Sự kiện này mang tới cho các nghệ sỹ đương đại Hàn Quốc cơ hội được gặp gỡ với các nhân vật hàng đầu đến từ giới nghệ thuật quốc tế. Nghệ thuật video của Paik Nam-june là một trong các triển lãm nổi danh nhất.

Tại Hàn Quốc ngày nay, cả hội họa truyền thống và hội họa theo phong cách phương Tây đều được giảng dạy và theo học, tạo nên một trong các cộng đồng mỹ thuật đa năng nhất trên thế giới. Nhiều họa sỹ Hàn Quốc đang hành nghề tại New York, Paris và các trung tâm khác của nghệ thuật đương đại.

Trung nguyễn

Theo http://vietnamese.korea.net/




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *